“Chứng hiếu động” ở trẻ em

Những em học sinh mắc “chứng hiếu động” nên không làm chủ được mình

Chúng ta thường thấy có trường hợp: Một em nhỏ, trong giờ lên lớp, luôn tay luôn chân, mắt lắc láo nhìn hết chỗ này đến chỗ khác, bụng dạ để đâu đâu, không chú ý lắng nghe thầy cô giảng bài, sách vở lung tung, bài làm chẳng đâu vào đâu, chữ viết nguệch ngoạc, hò hét ầm ỹ trong lớp, hết giờ học lao bổ ra chạy nhảy lung tung.

Các bạn có biết tại sao em học sinh ấy lại làm thế không? Liệu có phải do tâm trí rối loạn hay vì một nguyên nhân gì khác? Các nhà tâm lý học cho biết em học sinh đó mắc “chứng hiếu động”, nên không làm chủ được mình, cũng giống như hiện tượng chảy nước mũi khi cảm cúm, bản thân rất khó điều khiển.

Những em học sinh mắc “chứng hiếu động” nên không làm chủ được mình
Những em học sinh mắc “chứng hiếu động” nên không làm chủ được mình

“Chứng hiếu động” là một loại tật bệnh như thế nào? Chứng hiếu động xuất hiện trong quá trình trẻ phát triển, đó là một loại chứng bệnh tổng hợp, gây cản trở hành vi, đặc trưng bằng tự hoạt động quá nhiều; có nghĩa là, trẻ mắc chứng bệnh này, ngoài hoạt động quá nhiều ra còn dễ bị kích động, đứng ngồi không yên, không có khả năng tập trung chú ý lâu dài, xúc cảm không cân bằng, thiếu ổn định.

Vì vậy tên đầy đủ của chứng bệnh này phải gọi là “chứng hiếu động tổng hợp trẻ em”. Những công trình điều tra về tính phổ biến của bệnh cũng như những quan sát lâm sàng đều cho thấy quy luật sau đây: “chứng hiếu động” phần lớn xảy ra ở lứa tuổi học trò, tỷ lệ mắc bệnh từ 3% đến 20%, đặc biệt nam sinh mắc nhiều hơn nữ sinh, tỷ lệ thường là từ 3: 1 đến 9:1.

>> Xem thêm: 

Tại sao ở các trẻ em mắc “chứng hiếu động” lại xuất hiện những chứng trạng trên? Các chuyên gia cho rằng, nguyên nhân ở đây là do năng lực tự kiềm chế của các em này quá yếu. Chính do năng lực tự kiềm chế của sức chú ý quá yếu nên dẫn tới hiện tượng chú ý không tập trung hoặc không thể tập trung lâu dài vào đối tượng, thể hiện mắt lắc láo nhìn ngang nhìn ngửa, vò đầu bứt tai, bụng dạ để đâu đâu.

Chính cũng do năng là lực tự kiềm chế về mặt hành vi quá yếu nên đã làm cho những em này lúc nào cũng luôn chân luôn tay, không tài nào ngồi yên tập trung nghe giảng được, nhất định cứ phải ngó ngoáy làm một cái gì. Tan lớp là reo hò ầm ỹ, chạy nhảy lung tung, không lúc nào yên chân yên tay. Ở nhà cũng không sao ngồi yên tập trung làm bài hoặc xem ti vi được, thậm chí lúc không có việc gì làm cũng cứ phải đá cái này, hất cái kia chẳng chịu yên.

Trẻ mắc chứng hiếu động
Trẻ mắc chứng hiếu động

Cũng do năng lực tự kiềm chế về mặt cảm xúc yếu nên tình cảm thay đổi thất thường, dễ nổi xung, gặp chuyện gì không vừa ý là cáu gắt, bực tức, khóc cười vô lối. Có điều về mặt này, các chuyên gia cho hay; não của những em mắc “chứng hiếu động” không bị tổn thương gì, trình độ trí lực bình thường, thậm chí một số còn vượt trên trình độ chung. Có điều, do có những biểu hiện bất bình thường trên nên thành tích học tập của các em không khá lắm.

Các nhà bác học tuy đã nghiên cứu vấn đề này từ nhiều lĩnh vực nhưng cho tới giờ vẫn chưa hiểu rõ hoàn toàn nguyên nhân cũng như cơ chế gây bệnh của “chứng hiếu động” ở học sinh. Các công trình nghiên cứu cũng đã chỉ ra rằng; nguyên nhân gây bệnh của “chứng hiếu động” chí ít cũng do di truyền, do hoạt động của đường dẫn truyền thần kinh trung ương lệch lạc, do thùy trán phát triển chậm chạp, do tác dụng ức chế của vỏ não có sai sót, đồng thời do não bị tổn thương nhẹ,…

Ngoài ra còn có những nhân tố hoàn cảnh bên ngoài như cha mẹ bất hòa, không khí gia đình nặng nề, bài vở bù đầu, thầy cô nghiêm khắc cũng như một số sự việc rủi ro dồn dập. Tất cả những lệch lạc về mặt sinh lý cũng như những cảnh ngộ éo le nêu trên đều có thể dẫn đưa trẻ tới “chứng hiếu động”. Qua đó ta thấy rằng, muốn chữa trị “chứng hiếu động” phải xuất phát từ nhiều mặt, không những phải uốn nắn những lệch lạc về thể chất, mà còn phải điều hòa mối quan hệ gia đình, nhà trường và xã hội, tăng cường giáo dục và huấn luyện hành vi,…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *